Từ bé, mình đã luôn nhìn vào những chiếc máy bay bay trên bầu trời một cách ngưỡng mộ và đầy mong muốn, rằng việc đi máy bay thường chỉ có người giàu mới có thể mua vé, và không biết bao giờ sẽ có cơ hội được ngồi trên những chú chim sắt khổng lồ, ngắm nhìn mặt đất và bầu trời.

Ấy vậy mà, chuyến bay đầu tiên của mình đã diễn ra một cách vô cùng bất ngờ và gấp rút. Từ lúc mình biết tin sẽ phải bay cho tới lúc bước chân tới sân bay chỉ vỏn vẹn từ thứ chiều 2 tới tối thứ 6 trong cùng một tuần. Và đặc biệt hơn cả, đó không đơn thuần là một chuyến bay ngắn. Đó là một chuyến bay kéo dài gần 20 giờ đồng hồ, gồm cả 5 tiếng transit, bay qua 2 Châu Lục, từ thủ đô Hà Nội yêu dấu tới Dar Es Salam, Tanzania, nơi dự án ví điện tử Halopesa 3.0 mà mình tham gia phát triển đang cực kỳ nóng bỏng và gấp rút.


Mình làm việc ở Viettel Digital, nơi phụ trách các dự án ví điện tử đầu tư ra thị trường nước ngoài của Viettel. Mình được phân vào làm việc ở dự án ví điện tử  Halopesa 3.0 (thường gọi là Ví 3), phục vụ cho Tanzania, một quốc gia lớn đầy tiềm năng tại Đông Phi.

Sau khoảng thời gian phát triển tính năng, khoảng đầu năm 2026 là mốc thời gian được các anh ban chỉ đạo dự án chốt sẽ là thời điểm golive. Cách đó vài tháng, có lẽ là khoảng thời gian mình học hỏi được rất nhiều từ những người đồng nghiệp, trong một cường độ khá căng thẳng khi deadline golive đã đến gần. Và để phục vụ thị trường chuẩn bị nâng cấp, đội 1 (không có mình) gồm những nhân vật giàu kinh nghiệm, chắc tay nhất của dự án đã được cử sang trực tiếp  làm việc tại chỗ với thị trường. Anh Tống Hiếu, anh Lương SA, anh HuyLQ, anh Việt Anh, anh ThịnhVD, anh Hùng BA, Lộc BA,.. những người anh mà mình biết ơn rất nhiều vì sau này đã chỉ bảo, giúp mình nắm thêm được rất nhiều thông tin và kiến thức từ án.

Một buổi chiều thứ 2 cuối tháng 1, khoảng 2 tuần sau ngày golive, anh Đại PM dự án đi qua vỗ vai mình. “Đức, chuẩn bị tinh thần sang Tanz nhé, có vướng gì không?”. Một câu hỏi thực sự quá bất ngờ. Chưa hẳn là tin, nhưng mình biết anh Đại cũng không đùa, và thời điểm đó mình hiểu dự án cũng đang gặp những khó khăn, và cần có một vài người trực tiếp sang viện trợ. Từ chưa tin, mình chuyển sang những suy nghĩ e sợ, không biết với kinh nghiệm hiện tại của mình sang đó có giúp được các anh chị không. Nhưng mình đã không trần trừ nói rằng em sẵn sàng và không vướng gì ngay sau đó, vì mình hiểu mình đang đứng trước một chuyến đi lớn của cuộc đời. Dự án đã tin tưởng giao phó có nghĩa họ tin mình có thể giúp sức được, và cũng là một cơ hội thực sự quá tốt để mình bước ra ngoài vùng an toàn, học hỏi và thể hiện bản thân.

Và thế là, mình đã có chuyến bay đầu tiên trong cuộc đời.

Công tác chuẩn bị hành lý ở VDS
Công tác đóng gói hành lý từ văn phòng VDS, gồm cả những món đồ được gửi gắm từ những người anh em đang ở Tanz.
Anh Đại PM, quản lý dự án tiễn các em ra sân bay.
Anh Đại PM, người dẫn đoàn công tác mình ra sân bay và tiễn, đang dặn dò trước khi làm thủ tục.
Đoàn công tác chụp ảnh kỷ niệm tại sân bay.
Đoàn công tác đợt 2 gồm 9 người, nhưng anh ThanhĐH, chị HàĐN, anh Đồng Hiếu có hộ chiếu nên đã sang trước. Anh Hoà trưởng đoàn vì là quân nhân nên sang sau vì đợi duyệt của Bộ Quốc Phòng. Còn lại từ trái qua phải: Chị Mai Anh, anh Khải Hoàn, mình, anh Tống Giang, anh Tiến Tùng.
Vé máy bay đầu tiên
Vé máy bay đầu tiên, lên chiếc Boeing 787-9 Dreamliner của Qatar Airway. Chặng đầu từ Hà Nội đến sân bay Hamad, Doha, Qatar.
Từ Hà Nội với Doha hết hơn 7 tiếng, mình là người khó ngủ khi không gian chật và ồn, vì thế sẽ thật là khó chịu khi mất kết nối hoàn toàn với mạng xã hội trong khoảng thời gian này. Thế là không còn cách nào khác ngoài việc bỏ 10USD để mua gói wifi suốt chuyến bay 😄
Từ Hà Nội với Doha hết hơn 7 tiếng, mình là người khó ngủ khi không gian chật và ồn, vì thế sẽ thật là khó chịu khi mất kết nối hoàn toàn với mạng xã hội trong khoảng thời gian này. Thế là không còn cách nào khác ngoài việc bỏ 10USD để mua gói wifi suốt chuyến bay 😄
"Beef or chicken", và những bữa ăn ở độ cao hơn 10000m.
"Beef or chicken", và những bữa ăn ở độ cao hơn 10000m.
Sân bay Hamad.
Tới sân bay H amad, quá cảnh tại đây 4 tiếng. Điều nuối tiếc nhất có lẽ là vì đã thấm mệt, mình đã không dành thêm nhiều thời gian lượn lờ và khám phá sân bay này nhiều hơn. Và ở chuyến bay về lần sau, vì chiến sự, mình đã transit ở Ethiopia thay vì ở đây. Không biết bao giờ mới có dịp quay lại, hehe.
Ảnh máy bay tại sân bay Hamad
Sau 4 tiếng chờ đợi, đoàn mình lại tiếp tục qua vào Gate chờ lên máy bay. Chặng sau sẽ là gần 8 tiếng từ sân bay Hamad tới đích là sân bay Julius Nyerere, trong đó có 1 tiếng chờ máy bay trả khách tại Arusha, Tanzania.
Bình mình qua ô cửa sổ
Lần đầu tiên nhìn thấy ánh sáng bên ngoài bởi bình minh sau hơn chục tiếng bay trong bóng tối.
Máy bay hạ độ cao để chuẩn bị hạ cánh. Từ trên nhìn xuống, cảm giác ban đầu chắc chắn là vùng đất này khá chưa phát triển, khi vẫn còn đa số rất nhiều những con đường đất, dân cư cũng thưa thớt, mặc dù Dar es Salaam là thành phố lớn nhất nhỉ của Tanzania.

Đ
Cảm ơn bạn đã ở lại đọc.

Mình là Đức. Vẫn đang học, đang đi và đang ghi chép.

Đang tải lượt xem…